Đề mục:
Cái Cúi Đầu Của Thằng Khoa
Khoa năm nay mười tuổi. Tóc húi cua, hay mặc áo thun in hình khủng long. Khoa chưa bao giờ thấy việc chào hỏi là cần thiết.
Theo Khoa, chào hỏi mất thời gian lắm ??? Ai cha cha …
“Con bận học,” Khoa hay nói vậy mỗi khi mẹ nhắc.
Mẹ thở dài. Bà nội lắc đầu. Còn con mèo Mướp thì… thôi, nó không quan tâm.
Rồi một buổi sáng thứ Bảy, điều kỳ lạ xảy ra.
Khoa theo Ba đến thăm ông Hai — người hàng xóm lớn tuổi, hay ngồi uống trà trước hiên nhà. Ông Hai có cái vườn nhỏ toàn hoa và rau, và một cái miệng hay cười hiền lắm.
Ba vừa bước vào đã khoanh tay: “Dạ con chào bác Hai ạ.”
Khoa đứng phía sau, tay nhét túi quần, mắt nhìn đâu đâu.
Ông Hai nhìn Khoa. Khoa nhìn lại. Hai người nhìn nhau một lúc.
Rồi ông Hai… không nói gì. Ông chỉ quay sang ba Khoa, nói chuyện bình thường. Như thể Khoa không có ở đó.
Khoa thấy kỳ kỳ. Mình đang đứng đây mà. Sao ông không hỏi gì hết vậy?
Một lúc sau, ông Hai mới quay sang, giọng ôn tồn:
“Cháu ơi, cháu có biết tại sao bác chưa nói chuyện với cháu không?”
Khoa lắc đầu.
“Vì cháu chưa chào bác.” Ông cười, không có vẻ giận. “Khi mình không chào, mình như đang nói với người lớn rằng: ‘Bác không đáng để cháu để ý.’ Cháu có muốn nói vậy không?”
Khoa đứng im. Mặt hơi nóng.
Mình không có ý đó. Khoa nghĩ thầm. Mình chỉ… quên thôi.
“Lễ phép không phải là quy tắc khô khan,” ông Hai nói tiếp, rót thêm tách trà. “Lễ phép là cách mình yêu thương người khác bằng hành động nhỏ nhất. Một tiếng dạ, một cái cúi đầu — đó là cách cháu nói: ‘Con thấy bác. Con phục Bác thật.’“
Khoa nhìn xuống đôi dép tổ ong của mình.
Rồi ngước lên. Khoanh tay. Cúi đầu nhẹ:
“Dạ… con chào bác Hai ạ.”
Ông Hai cười rạng rỡ, nụ cười của người vừa nhận được món quà bất ngờ. Ông đứng dậy, đi vào vườn, hái một trái ổi to nhất đưa cho Khoa:
“Bác chờ câu đó từ nãy đến giờ. Ngon không cháu?”
Trái ổi hôm đó ngọt lạ. Có lẽ vì nó được trả bằng một tiếng dạ thật lòng.
Trên đường về, ba không nói gì. Chỉ đặt tay lên vai Khoa.
Khoa hiểu. Không cần thêm lời nào nữa.
Tối hôm đó, Khoa về đến nhà, bước vào bếp, thấy bà nội đang vo gạo. Khoa đứng ở cửa bếp một giây, rồi nói, rõ ràng, không ề à:
“Bà ơi, con về rồi ạ. Bà có cần con giúp gì không?”
Bà nội quay lại. Đôi mắt bà nheo lại. Bà không nói “ừ” hay “thôi con học đi”.
Bà chỉ ôm đầu Khoa vào ngực, khẽ khàng.
Khoa không thấy mắc cỡ gì hết. Ngược lại , Khoa thấy mình tự tin hơn, chủ động hơn, và kỳ lạ thay — thấy mình lớn hơn so với buổi sáng.
Người lễ phép không phải người yếu đuối. Đó là người luôn biết để quan tâm đến người khác.