Bài học về Sự trung thực !
Cậu bé Tí và Rổ Trái Cây “Biến Mất Kỳ Lạ”
Ngày xửa ngày xưa, trong ngôi nhà nhỏ mà tủ lạnh lúc nào cũng kêu “cạch cạch” vì bị mở hoài, có cậu bé Tí tám tuổi rưỡi.
Tóc Tí dựng ngược như bị sét đánh, hai răng cửa sún nên cười lên trông như con thỏ đang cố nhét củ cà rốt vào miệng. Tí thích ăn trái cây hơn cả thích… ngủ nướng! Đặc biệt là xoài chín, chuối, dâu tây đỏ mọng, cam, thanh long và cả quả mít non thơm phức. Hôm ấy mẹ đi chợ về, mang theo rổ trái cây to đùng như cái giỏ picnic:
• 5 quả xoài chín mọng, thơm lừng đến mức bay cả ra đường
• 1 nải chuối tiêu vàng óng, cong cong như vầng trăng khuyết
• 1 hộp dâu tây đỏ tươi, mỗi quả to bằng ngón cái
• 6 quả cam sành căng mọng, chỉ cần bóp nhẹ là nước văng tung tóe
• 2 quả thanh long ruột trắng, to đùng
• 1 quả mít non (mẹ mua để nấu canh)
Mẹ đặt rổ lên bàn bếp, nghiêm mặt như đang đọc điều luật: “Tí ơi, trái cây này để cả nhà ăn chiều nay và mai nhé. Không được ăn vụng trước nhé Con! Mẹ để dành làm sinh tố, làm salad,… nếu Con đụng vào hay ăn mà chưa được mẹ cho phép là bị cấm xem hoạt hình một tháng, cộng thêm rửa chén ba ngày, cộng thêm không được xem hoạt hình…” Tí vỗ ngực đen đét, suýt làm rơi cái cúc áo: “Dạaaa vâng ạ! Con đảm bảo và chắc chắn vớ mẹ là sẽ nghe lời Mẹ dặn! Con sẽ ngoan như cái tủ lạnh – đóng im thin thít, không hé mở!”
Nhưng… mùi xoài chín bay khắp nhà như mở cả vườn xoài trong bếp. Mùi len vào mũi Tí, nhảy disco trong bụng: “Ăn đi… chỉ gọt một miếng tí xíu thôi… ngọt muốn bay lên trần nhà…”. Tí cố chạy ra sân đuổi con mèo Mun, nhưng bụng réo to như loa phát thanh làng: “Xoài… chuối… dâu tây… mít!!!”
Tí nhìn quả mít non, nghĩ: “Mẹ nấu canh thì cũng được, nhưng mình ăn thử một múi nhỏ thôi…” Cậu bóc một múi, ăn ngon lành. Rồi múi thứ hai… thứ ba… ! Mùi mít thơm phức bay khắp nhà, Tí hoảng hồn: “Mẹ mà ngửi thấy thì tiêu!” Ăn xong, Tí nhìn rổ… ối giời ơi! Quả mít… lẹm 1 chút.
Tí vội “dàn dựng hiện trường”:
- Lấy quả táo cắn dở úp ngược
- • Quả mít: Tí lấy lá chuối (từ vỏ chuối cũ) che lại, hy vọng mẹ tưởng… mít bị lẹm chút kh cắt nên vài múi khôn đủ.
Xong xuôi, Tí chạy ra sân huýt sáo, nhưng chân run run, suýt vấp phải… chính cái hạt mít cậu vừa vứt!
Chiều đến, mẹ mang rổ ra… rồi trợn mắt to như hai quả cam: “Ơ kìa!!! ai đụng vào đây … Ai làm cái trò này vậy trời???”
Cả nhà cười ầm ĩ. Tí thú nhận hết, mặt đỏ như cà chua bị dẫm. Mẹ ôm Tí, cười lớn: “Mẹ không giận vì con ăn.
Nói dối giống như chơi trốn tìm với một rổ trái cây – càng giấu càng lộ! Còn nói thật thì giống như chia trái cây – ai cũng được ăn, ai cũng cười, nhà mình vui như hội!
Mẹ kể tiếp, giọng hào hứng như kể phim hoạt hình: “Hồi mẹ bằng tuổi con, mẹ từng ăn vụng hết hộp kẹo dẻo của bà ngoại, rồi đổ lỗi cho… con mèo hàng xóm! Mẹ còn vẽ thêm dấu chân mèo bằng bút chì màu nữa cơ! Nhưng đêm nào mẹ cũng mơ thấy bà ngoại cầm hộp kẹo rỗng đuổi theo mẹ khắp nhà. Sợ muốn xỉu!
Quan trọng là dám nhận và sửa. Khi con làm thế, con không chỉ là con trai mẹ, con còn là… Siêu Nhân Trung Thực nhé!” Tí vỗ tay đen đét: “Con muốn là Siêu Nhân Trung Thực !”
KidsCre8tive