Có một mùa hè nào đi qua mà không để lại trong lòng ba mẹ những tiếng thở dài khe khẽ?
Tụi con nít mười tuổi tụi con, thế giới luôn thu nhỏ lại bằng kích thước của một trò chơi mới, một mục tiêu phải chinh phục cho bằng được. Nhưng ngặt nỗi, tụi con thường muốn mọi thứ phải hoàn thành ngay lập tức, giống như việc bấm một nút bấm là phép màu hiện ra. Ba mẹ nhìn thấy con mình dễ nản lòng khi mảnh ghép Lego không khít, dễ nổi cáu khi nét vẽ chẳng như ý, chắc hẳn trong lòng đầy rẫy những lo âu? Ba mẹ nào chẳng kỳ vọng con mình sẽ luôn tự tin, có tư duy logic để tự đứng vững, và sau này sẽ mang kỹ năng lãnh đạo để dẫn dắt mọi người? Thế nhưng, làm sao để gieo vào lòng một đứa trẻ sự kiên nhẫn mà không biến nó thành một bài học giáo điều chán ngắt?

Đề mục:
Câu Chuyện: “Đại Tháp” Domino Của Tổng Chỉ Huy Khoa
Tôi tự nhận mình là một đứa có kỹ năng lãnh đạo bẩm sinh trong xóm, ít nhất là tôi tự nghĩ thế khi nhìn con em gái tên Lan và thằng hai Khánh luôn nghe rắp rắp theo lời tôi mỗi khi bày trò chơi. Chiều hôm đó, tôi quyết định thực hiện một công trình vĩ đại: Xây dựng một đường chạy Domino dài ba mét, uốn lượn từ phòng khách ra tận hiên nhà để biểu diễn cho tụi bạn lác mắt.
Tôi hăm hở đổ một bao tải những thanh gỗ đủ màu ra sàn. Trong đầu tôi, một kế hoạch với tư duy logic đã được vạch sẵn: thanh nọ cách thanh kia đúng một lóng tay, cua quẹo phải thật mượt mà.
Mười phút đầu, tôi đặt được ba mươi thanh. Hai mươi phút sau, đường chạy dài hơn một mét. Nhưng cái lưng của một thằng nhóc mười tuổi bắt đầu mỏi, và cái tay bắt đầu run. Tôi bắt đầu làm ẩu. Tôi đẩy nhanh tốc độ, bỏ qua việc căn chỉnh khoảng cách.
“Cạch!”
Chao ôi, cái âm thanh khô khốc đó vang lên khi tôi lỡ chạm nhẹ cùi chỏ vào thanh gỗ ở giữa. Như một hiệu ứng dây chuyền, toàn bộ công trình đổ rạp xuống trong vòng ba giây trước sự ngơ ngác của tôi.
Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, tôi muốn đá tung mớ gỗ ấy đi cho khuất mắt!
Phép Thử Của Bản Lĩnh Lên Mười
Ngay lúc tôi định bỏ cuộc, con Lan bước vào. Nó không cười chế nhạo, chỉ im lặng nhìn bãi chiến trường. Với kỹ năng quan sát tinh tế của một đứa chuyên đi nhặt những mảnh vụn, nó chỉ tay vào khúc cua:
- “Anh Khoa nhìn xem, chỗ này anh đặt khoảng cách xa quá, thanh trước ngã xuống không chạm tới thanh sau. Còn chỗ kia anh xếp vội nên đường đi bị lệch rồi.”
Tôi khựng lại. Hóa ra, việc thất bại không phải do xui xẻo, mà do tôi đã thiếu đi sự kiên nhẫn ở những bước cuối cùng.
Lúc này, tiếng bước chân của mẹ ngoài cổng vang lên. Tôi chợt nhớ ra trong lúc hấp tấp tìm cách giải quyết vấn đề nhanh để dựng lại các thanh gỗ, tôi đã lỡ tay làm đổ lọ keo dán của ba ra sàn nhà. Vết keo loang lổ như một chứng tích của sự vụng về. Đầu óc tôi xoay mòng mòng. Tôi nên lấy chiếc thảm che vết keo lại rồi giả vờ như không biết gì, hay là đối mặt?
Bản năng kỹ năng xử lý tình huống mách bảo tôi phải giấu đi. Nhưng ánh mắt trong veo của con Lan đang nhìn tôi, và lòng tự trọng của một “tổng chỉ huy” không cho phép tôi hèn nhát.
Tôi đưa ra một quyết định vô cùng quyết đoán. Tôi đứng thẳng lưng, bước ra đón mẹ và nói một cách trung thực:
- “Mẹ ơi, con mải xếp Domino nên đã làm đổ keo của ba ra sàn. Con xin lỗi mẹ.”
Mẹ nhìn tôi, nhìn vệt keo, rồi nhìn đống gỗ nằm ngổn ngang dưới sàn. Mẹ không mắng. Mẹ chỉ mỉm cười, cái nụ cười dịu dàng như nắng mùa thu:
- “Vết keo lau đi là sạch thôi con. Nhưng đống Domino kia, con có muốn mẹ cùng xếp lại không? Lần này, chúng ta sẽ đi chậm hơn một chút nhé.”
Những Thanh Gỗ Đứng Yên Và Sự Trưởng Thành
Chiều hôm đó, dưới sự hướng dẫn của mẹ, tôi đã xếp lại đường chạy Domino. Không còn sự hấp tấp, không còn những bước đi vội vàng. Tôi học cách nín thở, đặt từng thanh một cách nâng niu. Khi thanh gỗ cuối cùng được đặt xuống, tôi nhận ra sự kiên nhẫn hóa ra không phải là sự chịu đựng cam chịu, mà là một sự tự tin thầm lặng – niềm tin rằng nếu mình làm đúng và làm cẩn thận, quả ngọt chắc chắn sẽ đến.
Ba mẹ thấy đó, tụi con nít đôi khi giống như những thanh gỗ Domino vậy, chỉ cần một chút vội vàng, một chút áp lực là có thể đổ nhào.
- Mong muốn của ba mẹ là thấy con kiên trì, nhưng điều tụi con cần trước hết là một không gian bao dung để tụi con tự nhận ra sai lầm của mình.
- Khi ba mẹ chấp nhận những vết keo đổ, những công trình dang dở của con với một thái độ nhẹ nhàng, ba mẹ đang tiếp thêm cho con sự tự tin để làm lại từ đầu.
Sự kiên nhẫn của con hôm nay, được nuôi dưỡng từ sự thấu hiểu của ba mẹ ngày hôm qua. Và biết đâu, từ những lần đổ ngã của trò chơi thuở nhỏ, con sẽ học được cách đứng vững trước những giông bão của cuộc đời sau này?
KidsCre8tive
HP: 0886002680