Bắt đầu cuộc trò chuyện đầu tiên về giáo dục giới tính một cách tự nhiên
Bắt đầu cuộc trò chuyện đầu tiên chính là một trong những rào cản lớn nhất và gây ngượng ngùng nhất cho các bậc cha mẹ. Cảm giác không biết mở lời ra sao, sợ con phản ứng, sợ làm không khí trở nên căng thẳng là điều hoàn toàn tự nhiên.
Hãy biến nó thành một phần tự nhiên của cuộc sống, thay vì một “sự kiện” trang trọng và nghiêm túc. Dưới đây là những cách tiếp cận tự nhiên, nhẹ nhàng và hiệu quả nhất mà bạn có thể áp dụng ngay.
Đề mục:
Phương pháp 1: Tận dụng “Khoảnh khắc Vàng” (Tiếp cận gián tiếp)
Đây là cách tự nhiên và dễ dàng nhất. Thay vì chủ động tạo ra một cuộc nói chuyện, bạn hãy “nương” theo những tình huống sẵn có trong cuộc sống hàng ngày.
Tình huống 1: Khi cùng xem phim, TV hoặc nghe nhạc
- Bối cảnh: Một bộ phim hoặc chương trình có cảnh các nhân vật yêu nhau, có những cử chỉ thân mật, hoặc đề cập đến chuyện có thai, mối quan hệ.
- Cách bắt đầu:
- Nhẹ nhàng: “Trong phim nhân vật A và B có vẻ vội vàng quá nhỉ. Theo con thì một mối quan hệ lành mạnh, bền vững sẽ cần những yếu tố gì?” (Câu hỏi này bắt đầu từ “mối quan hệ” trước khi đi vào “tình dục”, giúp con dễ tiếp nhận hơn).
- Trực tiếp hơn: “Cảnh này làm mẹ/bố nghĩ… không biết ở trường các bạn có hay nói về chuyện này không? Con có thắc mắc gì mà ngại hỏi bạn bè hay thầy cô không?”
- Tập trung vào an toàn: “Hai nhân vật này yêu nhau thật đấy, nhưng họ có vẻ không chuẩn bị gì cả. Nếu là họ, con nghĩ họ cần làm gì để bảo vệ cho cả hai?”
Tình huống 2: Khi đọc tin tức hoặc lướt mạng xã hội
- Bối cảnh: Vô tình thấy một bài báo, một câu chuyện trên mạng về sức khỏe sinh sản vị thành niên, về việc mang thai ngoài ý muốn hoặc các bệnh lây truyền.
- Cách bắt đầu:
- “Mẹ/bố vừa đọc được tin này, thấy lo ghê. Ở trường các con có được thầy cô dạy về cách phòng tránh những rủi ro này không?” (Cách này thể hiện sự quan tâm đến xã hội và kết nối với việc học của con).
- “Trên mạng giờ nhiều thông tin về chuyện này quá, thật giả lẫn lộn. Con có bao giờ đọc được những thông tin khiến con băn khoăn không?”
Tình huống 3: Khi con nhắc đến chuyện trường lớp
- Bối cảnh: Con kể về bài học sinh học, về một người bạn mới có người yêu, hoặc tham gia một buổi ngoại khóa về giới tính.
- Cách bắt đầu:
- “Ồ, vậy là con đang học về cơ thể người rồi. Hay quá! Có phần nào con thấy khó hiểu hoặc muốn hỏi thêm mà cô giáo chưa giải thích kỹ không?”
- “Bạn A có người yêu à. Mẹ/bố mừng cho bạn. Yêu một ai đó là một cảm xúc rất đẹp. Nó cũng đi kèm với nhiều trách nhiệm nữa. Con có nghĩ vậy không?”

Phương pháp 2: Chủ động tạo ra cuộc trò chuyện (Tiếp cận trực tiếp nhưng nhẹ nhàng)
Đôi khi, chúng ta không thể chờ đợi “khoảnh khắc vàng”. Việc chủ động bắt đầu cho thấy sự nghiêm túc và trách nhiệm của bạn. Quan trọng là chọn đúng thời điểm và không gian.
Thời điểm và không gian lý tưởng:
- Khi đang cùng làm một việc gì đó: Lái xe chở con đi học, cùng nhau nấu ăn, đi dạo, câu cá… Những hoạt động này giúp cả hai không phải nhìn thẳng vào mắt nhau, làm giảm sự ngượng ngùng.
- Không gian riêng tư, yên tĩnh: Chỉ có hai người, không bị làm phiền.
Cách bắt đầu:
- Bắt đầu bằng sự ghi nhận và tin tưởng (Cách này rất hiệu quả):
- “Dạo này con lớn nhanh quá, ra dáng người lớn rồi. Mẹ/bố tin là con đủ chín chắn để chúng ta có thể nói chuyện cởi mở hơn về một vài chuyện của người lớn… không phải để giảng dạy hay tra hỏi, mà là để chắc chắn rằng con có đủ thông tin đúng để tự bảo vệ mình. Con thấy sao?” (Câu hỏi “Con thấy sao?” trao cho con quyền được tham gia và thể hiện sự tôn trọng).
- Bắt đầu bằng việc chia sẻ cảm xúc của chính bạn:
- “Mẹ/bố biết chủ đề này có thể hơi ngượng ngùng, nhưng mẹ/bố sẽ lo lắng hơn nếu chúng ta không nói chuyện với nhau. Mẹ/bố chỉ muốn con biết rằng, dù có chuyện gì, con cũng có thể tin tưởng và chia sẻ với mẹ/bố. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc… con đã biết gì về các biện pháp an toàn khi yêu một ai đó chưa?”
- Bắt đầu bằng một câu chuyện từ quá khứ (một cách khéo léo):
- “Hồi bằng tuổi con, mẹ/bố đã rất bối rối về những thay đổi của cơ thể và các mối quan hệ. Thông tin thì không có nhiều như bây giờ. Mẹ/bố không muốn con phải trải qua cảm giác mông lung đó một mình. Con có đang cảm thấy tò mò hay bối rối về điều gì không?”
Những Điều Cần Tránh Khi Bắt Đầu
- Đừng nói: “Ngồi xuống. Bố/mẹ cần nói chuyện nghiêm túc với con.” – Điều này ngay lập tức tạo ra một bức tường phòng thủ.
- Đừng bắt đầu bằng sự phán xét hoặc cấm đoán: “Con không được…”, “Con mà yêu đương nhăng nhít là…”
- Đừng biến nó thành một buổi tra hỏi: Hãy để nó là một cuộc đối thoại hai chiều. Lắng nghe nhiều hơn nói.
Lời khuyên cuối cùng từ tôi:
Sự tự nhiên đến từ sự chân thành. Đừng cố gắng trở thành một chuyên gia. Hãy là chính bạn, một người cha, người mẹ yêu thương và lo lắng cho con mình. Nếu bạn cảm thấy lúng túng, hãy cứ nói thật: “Thú thật là mẹ/bố cũng hơi ngượng khi nói chuyện này, nhưng mẹ/bố nghĩ nó rất quan trọng.” Sự thẳng thắn đó sẽ được con bạn tôn trọng và cảm thông.
Quan trọng nhất là mở ra một cánh cửa để con biết rằng chúng luôn có thể tìm đến bạn. Cuộc trò chuyện đầu tiên có thể không hoàn hảo, nhưng nó là bước khởi đầu vô giá.
Chúc bạn và con có một cuộc trò chuyện thật ý nghĩa